Câu chuyện 1: Người ăn xin mù

Câu chuyện 1: Người ăn xin mù
Câu chuyện 1: Người ăn xin mù

Có một người đàn ông mù sống giữa một thành phố náo nhiệt, bận rộn. Người đàn ông ấy đã từng ngày kiếm sống chỉ với một định dạng chữ: “Tôi bị mù, sử dụng ơn giúp đỡ”.
Ông cũng nhận được một số sự chia sẻ, nhưng thực sự số vốn ấy quá ít, thậm chí có ngày chỉ đủ mua 1 ổ bánh mì.
Đến một ngày, có một cô gái đi ngang qua và nhìn thấy người mù già cả với chiếc cốc rỗng, cô ta quay lại. Cô lập tức viết gì đó lên mặt sau tấm bảng của ông rồi đặt tấm bảng xuống và bỏ đi. Từ đó ông nhận được nhiều tiền hơn, nhiều sự share hơn.
Ngày hôm sau cô gái quay lại, ông già sờ vào đôi giày của cô và nhận ra. Ông hỏi: “Cô đang viết gì vậy?” Cô gái trả lời: Tôi luôn luôn viết như vậy, chỉ là từ ngữ không giống đi thôi! Cô gái đang viết: “Hôm nay là một ngày xinh trời, và tôi không thể thấy nó.”

Bài học rút ra: Nhiều khi chỉ cần chọn lựa ngôn ngữ quảng cáo phù hợp, bạn vừa mới đủ nội lực kết nối và refresh hành vi của KH.

 

Câu chuyện 2: Câu chuyện tại một shop kinh doanh đo đạt

Câu chuyện 2: Câu chuyện tại một cửa hàng kinh doanh tổng hợp
Câu chuyện 2: Câu chuyện tại một cửa hàng kinh doanh tổng hợp

Câu chuyện về một anh chàng mới được tuyển vào sale cho cửa hàng. Khi ngày làm việc đầu tiên của anh ta chấm dứt, ông chủ tiến lại và hỏi:
– Hôm nay anh vừa mới bán được bao nhiêu hàng hóa rồi?
– Chỉ một người thôi – Người sale mới trả lời.
– Cái gì, chỉ một người thôi sao – Ông chủ thốt lên bực tức – Hầu hết các nhân sự của tôi đều bán được hàng ít nhất cho 20 hoặc 30 người trong một ngày. Thế tổng số vốn thu được là bao nhiêu?
– Dạ thưa, khoảng xấp xỉ 100 ngàn USD.
– 100 ngàn USD cơ à – Ông chủ vui mừng reo lên – làm sao để chỉ một người mà cậu lại bán được nhiều hàng thế?
nhân viên bán hàng mới kể lại:
– Khi người đàn ông đó đến, tôi bán cho ông ta một cái lưỡi câu nhỏ, sau đó tôi khuyên ông ta nên mua thêm một cái lưỡi câu loại trung bình và một cái lưỡi câu loại to.
Sau khi ông ta mua xong lưỡi câu, tôi lại khuyên ông ta nên mua thêm dây câu, loại nhỏ, loại nhỡ và loại to để câu các loại cá không giống nhau.
Tôi hỏi ông ta rằng ông ta sẽ đi câu ở đâu, ông ấy trả lời rằng ông ấy sẽ đi câu ở ven biển. Tôi liền khuyên ông ta nên mua một cái xuồng máy và bán cái xuồng hiện đại với 2 động cơ.
Sau khi mua xuồng xong, ông ta nói rằng chiếc ô tô con của ông ta nhỏ quá do đó không thể chở chiếc xuồng được và do vậy tôi lại mang ông ta đến khu bán ô tô và bán cho ông ta một cái xe đăng để chở xuồng ra biển.
Nghe xong, ông chủ vô cùng ưng ý với tay nhân sự mới của mình. Ông nói giọng đầy hâm mộ:
– như vậy là anh vừa mới thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ đó, trong khi lúc đầu ông ta đến chỉ định mua một cái lưỡi câu, anh thật là một nhân sự bán hàng giỏi.
– không, thực ra không hẳn vậy – Người sale giải thích – Lúc đầu, ông ta đến chỉ định mua ít viên thuốc cảm cho vợ. Nhưng tôi nói với ông ta rằng “Tuần này vợ ông bị cảm cúm như vậy, ông ở nhà mà sử dụng gì, tôi khuyên ông nên đi câu”.

Bài học rút ra: “Bán cái KH cần chứ chẳng hề cái bạn sản xuất”. Và do vậy, biết KH mong muốn gì là điều kiện tiên quyết để đủ sức “đánh đúng tâm lí” và thuyết phục họ.

 

Câu chuyện 3: Mua bán giày

Câu chuyện 3: Kinh doanh giày
Câu chuyện 3: Kinh doanh giày

 Chuyện kể rằng có hai hãng sản xuất giày nọ đang cạnh tranh với nhau, họ cử các nhân viên của mình đến Châu Phi để khảo sát phân khúc và kiếm tìm thời cơ mở rộng mua bán của mình ở đây.

Ở công ty thứ nhất: Anh nhân viên sau khi xem xét kỹ tình hình và báo lại về doanh nghiệp mình rằng “Người dân ở đây chỉ đi chân đất, nên nếu chúng ta phát triển kinh doanh ở đây sẽ k kết quả, k phát triển được”.

doanh nghiệp thứ hai: Anh nhân viên doanh nghiệp còn lại thì báo tin về xưởng sản xuất của mình rằng “Chúng ta cần khẩn trương tăng trưởng mua bán tại đây, kênh này thật lý tưởng để kinh doanh giày bởi người dân ở đây chưa ai có giày dép để mang”.
Cuối cùng, sau khi công ty thứ hai thiết lập all plan tăng trưởng thị trường ở Châu Phi thì gặt hái được rất nhiều thành đạt.

Bài học rút ra: Mỗi tình huống, trường hợp đều ẩn chứa thuận tiện và khó khăn. Người mua bán giỏi là người xem thuận lợi trong khó khăn và biết mẹo tận dụng nó.

 

Câu chuyện 4: kinh doanh giày

 

Nhiều năm trước, hai nhân sự kinh doanh được một nhà sản xuất giày ở Anh gửi tới châu Phi để nghiên cứu tiềm năng đối tượng và báo cáo lại.

Người thứ nhất cho biết: “Thị trường không có tiềm năng – không ai đưa giày cả”.

Người thứ hai cho biết: “Thị trường có tiềm năng to to – k ai mang giày cả”.

Bài học rút ra: Mỗi tình huống, trường hợp đều đi kèm cả thuận lợi và chông gai. Người mua bán thông minh là người xem thuận tiện trong chông gai và biết hướng dẫn tận dụng nó.

 

Câu chuyện 5: Người bán gà quay

 

Người bán gà quay đã có ngày làm việc cực kỳ tốt. Anh ta tự hào nhấc con gà cuối cùng lên cân và quay lại nói với khách hàng: “Con này giá 6,35 USD”.

“Mức giá hợp lý đấy nhưng con này hơi nhỏ”, người phụ nữ mua hàng đáp. “Anh k có con nào lớn hơn à?”

Sau một hồi suy nghĩ, người bán hàng gấp rút cất con gà vào tủ đồ ăn, dừng lại một vài giây, rồi lại lấy nó ra.

“Con này nặng hơn chút. Giá 6,65 USD”, người bán gà rụt rè đáp.

Người phụ nữ cân nhắc một chút rồi mang ra quyết định cuối cùng: “Ồ, tôi nghĩ ra rồi. Tôi sẽ lấy cả hai con”.

Bài học rút ra: Đừng lừa dối khách hàng, vì bạn không bao giờ biết điều gì vừa mới đợi mình phía trước.

 

Câu chuyện 6: Mua bát đĩa

 

Một cặp vợ chồng nọ đi dạo qua các cửa hàng. Người vợ xem một bộ đồ ăn cao cấp và tỏ ý muốn mua. Ông chồng chê món đồ đó đắt đỏ nên không mong muốn chi tiền. Người sale xem qua rồi nói nhỏ một câu với người chồng. Sau khi nghe xong, ông không còn do dự, liền lập tức bỏ tiền ra mua.

vì sao người chồng lại refresh gấp rút này đến giống như vậy?

Bởi vì người sale đã nói: “Bộ đồ ăn này quý giống như thế, vợ của anh sẽ không nỡ để anh rửa đâu”.

Bài học rút ra: quan điểm của khách hàng rất khó refresh, cần thiết là cần biết tận dụng cơ hội để cải thiện tâm lý KH.

Nguồn: Internet